TẠI SAO CHỊ PHỤNG CHẾT

Share:

PNO - PN - bộ phim "Chuyến đi sau cuối của chị Phụng" (ĐD Nguyễn Thị Thắm) vẫn đang liên tiếp hút khán giả đến rạp. Phần đa nhân vật có mặt trong cỗ phim, sau phần lớn buổi giao lưu trong số suất chiếu trước tiên đã về bên với cuộc sống...

Bạn đang đọc: Tại sao chị phụng chết


Người có mặt nhiều nhất giữa những chương trình chia sẻ với người theo dõi tại tp.hcm và hà nội thời gian qua là chị Ngọc Phụng - trùng thương hiệu và thuộc số phận cùng với nhân thiết bị chính. Chị Bích Phụng sẽ về cõi vĩnh hằng, mộng ước được xem như những đoạn phim về cuộc đời mình dường như không thành hiện tại thực.

Ngọc Phụng rứa mặt các nàng trong đoàn phân trần về đầy đủ điều sót lại phía sau những đoạn phim làm lay đụng lòng người. Chuyến đi cuối cùng của chị ý Phụng dứt ở phong cảnh tan tác sau khoản thời gian hội chợ bị đốt cháy trên Phan Rang. Những thành viên tung rời gom nhóp dựng lại lều bạt, mang dòng loa vẫn vỡ đi rao công tác trên cái xe đồ vật cũ…

Cái kết của phim để lại dư vị buồn. Nhưng với những bạn trong cuộc, đó là một ký ức gớm hoàng. “Sống sót sau đám cháy, tôi thấy như mình được ra đời lần nữa. Đêm đó sau thời điểm đã dọn dẹp chấm dứt buổi hội chợ, cửa hàng chúng tôi đang ngồi vào phòng thủ thỉ thì bên ngoài có bạn xin đểu, công ty chúng tôi không cho. Họ giựt vật dụng ở các quầy bán hàng bỏ chạy rồi tiếp nối ném xăng vào phòng, phóng hỏa.


*

Ngọc Phụng (bìa trái) thuộc Hồng Ánh (phải) trong buổi giao lưu với người theo dõi tại tp hcm - Ảnh tư liệu: blue Productions

Những hình hình ảnh ấy không có trong phim. Và này cũng là tối định mệnh dẫn tới những ngã rẽ của tất cả các thành viên trong đoàn thị trường sau này. Mấy ngày sau khi sự câu hỏi lắng xuống, chị Bích Phụng dẫn đoàn trở lại gom góp nhặt nhạnh mọi vật dụng còn sót lại. “Lúc đó mấy chị em chỉ còn mỗi bộ đồ quần áo mặc bên trên người, shop chúng tôi mượn tạm tiền của rất nhiều người bạn thân thiết làm việc Phan Rang bán buôn quần áo, nhà hàng siêu thị tạm. Rồi tôi về mượn gia đình 50 triệu đồng, các nàng cũng gom nhặt cùng nhau bé dựng lại. Cửa hàng chúng tôi không còn dám biểu diễn ở Phan Rang nữa, di tản về Đăk Nông. Vài tháng sau thì chị Bích Phụng mất…” - Ngọc Phụng nghẹn ngào nhắc tiếp.

Từ phát triển thành cố của đoàn cho đến khi bộ phim truyền hình được vinh danh trên các tiệc tùng phim thế giới rồi được giới thiệu công chúng là 1 trong quãng thời gian quá lâu, tuy vậy lần nào có mặt trong phần đa buổi giao lưu cùng khán giả, Ngọc Phụng nói chị không sao kìm được nước mắt. Nhất là lúc có ai kia hỏi về Bích Phụng - cánh chim đầu đàn đã kề vai sát cánh cùng chị trong veo bảy năm. “Tôi vô cùng nể và thương chị ấy, một người rất hiền hậu và tài giỏi đối nhân xử thế. Chị đi đâu cũng khá được lòng hầu như người, dựa vào vậy mà lại đoàn cứ đi lên” - chị Ngọc Phụng ngậm ngùi.

Xem thêm: Chiếc Sirius Độ Khủng Nhất Việt Nam!, Yamaha Sirius Độ Đẹp Nhất Việt Nam

Bây giờ, Ngọc Phụng đã trở lại Cà Mau, gia nhập vào đoàn trung tâm thương mại Phi Yến - địa điểm chị từng sinh hoạt, biểu diễn thuở new vào nghề. Còn phần lớn thành viên khác, có người liên tục theo những đoàn nhóm chợ khác, nhưng cũng có người giải nghệ về quê kiếm tìm kế sinh nhai. Chuyến đi cuối cùng của chị ấy Phụng đã giữ giàng giùm họ đều ký ức đẹp, cả niềm vui lẫn nước mắt trong những năm tháng này.

ĐD Nguyễn Thị Thắm nói, nhân thiết bị nào giữa những thước phim của chị cũng có số phận bi hùng đau theo một giải pháp riêng, cơ mà trong khuôn khổ bộ phim truyền hình chẳng thể như thế nào nói hết. Y như cuộc đời của Ngọc Phụng (tên thiệt là trần Cao Vân), cứ nhắc đến khoảng giảm nào của cuộc đời chị cũng hoàn toàn có thể rơi nước mắt. Ngọc Phụng bảo, lâu rồi chị không hề nhớ về thừa khứ nữa. Ký ức cày xới lại cũng chỉ với nỗi đau.

Ngày chị lựa chọn theo hội chợ, phụ thân đã đánh chị một trận thập tử nhất sinh. Cậu bé bỏng Trần Cao Vân ngày ấy đã đặt cược định mệnh mình, trốn nhà đi để được sống đúng với bản thân mình, rước nghệ danh Ngọc Phụng, lang bạt không còn từ đoàn này lịch sự đoàn khác, từ nam giới chí Bắc. Sống một cuộc sống như cánh chim tuy vậy cũng ít nhiều lần cực khổ nghe tín đồ đời call mình là “pê đê”. Phần đông gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, đều lời chỉ trích rẻ khinh thường không yêu mến tiếc mà “nghe riết rồi cũng quen”.

Mấy năm sau, lúc sẽ diễn sinh sống xa thì nghe tin thân phụ mất, không kịp quay trở lại nghe hầu hết lời trăn trối thứ tha… “Có ai mong mỏi mình sinh ra lại sinh sống một cuộc đời như vậy đâu. Âu cũng là số phận. Tôi gật đầu đồng ý hết rồi. Sau này, nhờ bộ phim Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng cơ mà tôi nhận được không ít tình cảm của phần nhiều người. Hôm phim chiếu sinh hoạt Viện Goethe, nhiều khán giả nước kế bên chạy mang lại ôm chầm đem tôi. Bọn họ khuyên tôi và các nàng hãy sống tự tin, mặc dù có thế nào cửa hàng chúng tôi vẫn được trân trọng với yêu mến đúng nghĩa là 1 trong con người” - Ngọc Phụng bộc bạch.

Chuyến đi sau cuối của chị Phụng không chỉ là là những đoạn phim tư liệu cực hiếm về đoàn hội chợ có tên Bích Phụng, bên cạnh đó có ý nghĩa rất to cho xã hội LGBT (người đồng tính, lưỡng tính, đưa giới). Có lẽ rằng vì vậy mà bộ phim truyện đã giành được sức phủ rộng lớn, trở thành sức khỏe của share và yêu thương thương đến “những người ở lại”.

Bài viết liên quan